Thứ Tư, 12 tháng 3, 2014

Ừ thì em buồn! Chả có gì ghê ghớm. buồn thôi mà, ai chả có lúc buông mình để trái tim trùng xuống một lúc, ta là con người mà, cũng may mình chưa biến thành rô bốt, ấy là em nghĩ thế, hay là em thấy thế. Cũng có những lúc như lúc này chẳng hạn, em muốn cảm nhận nỗi buồn nó sâu chừng nào, để em biết mình đang sống bằng trái tim, và để ngày mai em có động lực sống bằng mọi nỗ lực, và để em không hổ thẹn với chính em rằng em vẫn là CON NGƯỜI.

Ừ thì em say, có gì đáng hổ thẹn đâu? Chỉ là em uống hơi nhiều hơn mọi khi một chút, có người từng nói "say là một cách mượn rượu để thể hiện sự yếu đuối và thụ động" em không nghĩ thế, ta tỉnh đủ nhiều để cho phép mình say một chút khi cần thiết, và em chỉ dành điều đó cho riêng em tất nhiên, đừng biết nhé! Đừng nhìn em lúc em say, bởi đó là lúc em không muốn người khác biết, khi đó em sẽ khóc nếu buồn, và nếu buồn quá em sẽ cười, em chỉ dành điều đó cho riêng em, hơn nữa em muốn trước người khác em hoàn thiện hơn, lý trí hơn, đỡ ngốc hơn..........

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét