Thứ Tư, 12 tháng 3, 2014

Cả tháng nay dân tình cứ gào thét lên về cái sự ẩm ướt, một lễ hội nồm kéo dài, không khí ẩm đến độ người ta bắt đầu nghĩ bản thân đang mọc rêu, thế nhưng mình lại cảm thấy rất lãng mạn, như 1 buổi sáng ngồi uống cafe nhìn ra ngoài cửa kính, mưa xuân nhè nhẹ rắc trên mấy cành cây gầy guộc, mình nghe thấy cái vặn mình nhú lộc của những chồi non, bất giác hát khe khẽ 
"bữa ấy mưa xuân phơi phới bay
 hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy
 họ chèo làng đặng đi ngang ngõ
mẹ bảo thôn đoài hát tối nay...."
Chiều về, ngoài ban công như bừng sáng, cây mai đá đã mua hôm đi chợ Viềng vốn khô héo là thế, hôm nay bật lên mấy bông hoa be bé trắng tinh, xinh lắm, chỉ có vài bông thôi, nhưng có cảm giác ban công ngào ngạt hương
Yêu đời chết đi được ý


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét