Thứ Tư, 12 tháng 3, 2014

NGUY HIỂM

Nghe cuộc điện thoại từ SaPa, vẫn cái giọng trầm ấm với điệu cười hiền thật hiền, hỏi những câu không đầu không cuối.
- "HN lạnh không? Trên này lạnh và gió cứ hun hút.... Hình như vì sương đẹp quá đất trời rộng quá nên hơi chống chếnh một chút...."
- ..........
 Thực sự là không biết phải trả lời thế nào, đầu dây này vẫn nghe, đầu dây kia đang chờ cứ thế cả phút, 
- "Mai anh về HN"
- Vâng!
 Cả một cuộc điện thoại chỉ nói được một câu "vâng". Lại nhớ lần đầu tiên gặp, chưa bao giờ mình thấy một đôi mắt sâu như thế, chưa bao giờ thấy một cái trán hói lại đẹp như thế, cũng chưa bao giờ thấy một nụ cười lại cô đơn như thế. Và chưa bao giờ mình lại bị ...ngọng như thế. Sau hôm đó trái tim trở nên yếu đuối một cách thảm hại, còn lý trí gào lên rằng "hãy tránh xa người này ra nguy hiểm lắm!"

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét