Lần đầu tiên gặp nó, là lúc mẹ đưa nó về từ bện viện, đỏ như hòn gạch và bé tí tẹo, mình ghét nó lắm, vì mẹ toàn bắt bế nó khi mẹ phải làm việc, nên chả được đi chơi, bạn bè đứng lấp ló ngoài cổng gọi ời ời, thèm đi chơi quá, với một con bé ham chơi thì việc phải chôn chân một chỗ bế em là một cực hình, cách duy nhất để được đi chơi là cấu vào mông nó, cho nó khóc thét lên, tất nhiên là mình vẫn to mồm nịnh nọt, "em ơi em à ngoan nín đi nào cho mẹ còn làm việc nhé". Tất nhiên là mẹ sẽ sốt ruột rồi, thấy nó khóc như thế mẹ nghĩ là nó đòi ăn, thế là mẹ sẽ bế nó, và mình được tự do, là lá la..
Lúc 3 tuổi nó nghich như quỷ con, bắt nạt cả mình và anh nó, nó được chiều mà, con út mà lị, mặt mình và Thái bị nó cào cho nát bét, ghét thế, anh chị lớn thì rất sợ đòn, bị mẹ đánh ko dám chạy, mẹ bảo đi lấy roi cũng cun cút đi lấy hẳn cái roi to dù biết sẽ đau hơn, còn nó nếu bị ăn đòn nó nằm lăn ra đất, nhè chỗ nào bẩn nhất nó lăn vào, có hôm giữa trời mưa to nó lao ra lăn giữa đường, thế là mẹ cũng phải sợ. Ấy thế nhưng nó là vũ khí kiếm tiền để ăn kẹo, bố đi công tác luôn ít khi về nhà nên bố càng chiều nó hơn. Khi ngủ dậy mình xui nó khóc ré lên nếu bos bảo dậy, thế là bố gọi dậy nó cũng khóc, bố cho tiền mới dậy, ăn cơm cũng phải cho tiền mới ăn, bố chuẩn bị đi công tác, nó đứng khóc, thế là 3 chị em có tiền đi ăn kẹo,hehehehe
Học cấp 2, da nó đen như chấy kềnh, đánh nhau cả với con trai, người thì gầy 2 con mắt to đùng, nên cậu Sơn đặt cho nó cái tên là Trố, mình chả có tí hy vọng nào về một hình dáng thiếu nữ hiền thục của nó, chán. Mẹ đi vắng mình phải cố gắng tỏ ra mạnh mẽ là một người chị cả, nó nghịch quá quát nó thì nó vẫn phải nghe nhưng mà quay đi là nó lầm bầm, mình biết thừa nhưng chỉ cười thầm, vì nó nghịch nhưng vẫn là 1 đứa trẻ ngoan. Lúc đó mình đã học cấp 3, 2 chị em đi đường bị bọn con trai trêu ghẹo, mình chỉ biết sợ lủi đi thật nhanh, còn nó đứng chửi mấy thằng đó để bảo vệ chị, mình quát nó nhưng trong lòng thấy vui. hihi yêu nó thế.
Mình đi làm xa, nhớ nhà vô cùng, nhớ mẹ nhớ các em, nhớ đôi mắt to và cái vẻ mặt lúc nào cũng vênh lên vẻ thách thức. Tết về nó làm mình ngạc nhiên với vẻ xinh đẹp của tuổi dậy thì, không còn cái nét đành hanh nữa, nhưng nghịch thì chả bớt đi tẹo nào. cũng là lần đầu tiên mình khóc khi đi xem nó hát trên sân khấu của xã. Nó lớn thật rồi, xinh đẹp, thông minh và ra dáng thiếu nữ. Đêm đó mình không thể ngủ được hình ảnh nó đứng trên sân khấu, với giọng hát trong trẻo, dáng hiền lành dịu dàng xinh đẹp. Thế nhưng tất nhiên là nó không bao giờ biết.
Ngày nó cưới, e ấp cười rạng ngời hạnh phúc trong chiếc soiree trắng. Mình lại đứng khóc, nước mắt cố ngăn lại nó vẫn cứ trào ra. Cảm ơn em gái, dù có khó khăn vất vả thế nào em đã vẫn cứ lớn lên mạnh mẽ và xinh đẹp như thế, cảm ơn em.
Mai ngày 9/7 là sinh nhật em, chắc là ngạc nhiên lắm phải không? khi lần đầu tiên đọc những dòng chị viết lại dịu dàng như thế. Nhưng chị luôn tự hào về em dù chị chưa bao giờ để em biết điều đó, vì thế cho dù cuộc sống có mệt mỏi thế nào chị nghĩ em vẫn đủ sức vượt qua, vì chúng ta từng đi qua những khắc nghiệt còn lớn hơn thế cả ngìn lần.
Chúc sinh nhật thật vui và hạnh phúc.
Lúc 3 tuổi nó nghich như quỷ con, bắt nạt cả mình và anh nó, nó được chiều mà, con út mà lị, mặt mình và Thái bị nó cào cho nát bét, ghét thế, anh chị lớn thì rất sợ đòn, bị mẹ đánh ko dám chạy, mẹ bảo đi lấy roi cũng cun cút đi lấy hẳn cái roi to dù biết sẽ đau hơn, còn nó nếu bị ăn đòn nó nằm lăn ra đất, nhè chỗ nào bẩn nhất nó lăn vào, có hôm giữa trời mưa to nó lao ra lăn giữa đường, thế là mẹ cũng phải sợ. Ấy thế nhưng nó là vũ khí kiếm tiền để ăn kẹo, bố đi công tác luôn ít khi về nhà nên bố càng chiều nó hơn. Khi ngủ dậy mình xui nó khóc ré lên nếu bos bảo dậy, thế là bố gọi dậy nó cũng khóc, bố cho tiền mới dậy, ăn cơm cũng phải cho tiền mới ăn, bố chuẩn bị đi công tác, nó đứng khóc, thế là 3 chị em có tiền đi ăn kẹo,hehehehe
Học cấp 2, da nó đen như chấy kềnh, đánh nhau cả với con trai, người thì gầy 2 con mắt to đùng, nên cậu Sơn đặt cho nó cái tên là Trố, mình chả có tí hy vọng nào về một hình dáng thiếu nữ hiền thục của nó, chán. Mẹ đi vắng mình phải cố gắng tỏ ra mạnh mẽ là một người chị cả, nó nghịch quá quát nó thì nó vẫn phải nghe nhưng mà quay đi là nó lầm bầm, mình biết thừa nhưng chỉ cười thầm, vì nó nghịch nhưng vẫn là 1 đứa trẻ ngoan. Lúc đó mình đã học cấp 3, 2 chị em đi đường bị bọn con trai trêu ghẹo, mình chỉ biết sợ lủi đi thật nhanh, còn nó đứng chửi mấy thằng đó để bảo vệ chị, mình quát nó nhưng trong lòng thấy vui. hihi yêu nó thế.
Mình đi làm xa, nhớ nhà vô cùng, nhớ mẹ nhớ các em, nhớ đôi mắt to và cái vẻ mặt lúc nào cũng vênh lên vẻ thách thức. Tết về nó làm mình ngạc nhiên với vẻ xinh đẹp của tuổi dậy thì, không còn cái nét đành hanh nữa, nhưng nghịch thì chả bớt đi tẹo nào. cũng là lần đầu tiên mình khóc khi đi xem nó hát trên sân khấu của xã. Nó lớn thật rồi, xinh đẹp, thông minh và ra dáng thiếu nữ. Đêm đó mình không thể ngủ được hình ảnh nó đứng trên sân khấu, với giọng hát trong trẻo, dáng hiền lành dịu dàng xinh đẹp. Thế nhưng tất nhiên là nó không bao giờ biết.
Ngày nó cưới, e ấp cười rạng ngời hạnh phúc trong chiếc soiree trắng. Mình lại đứng khóc, nước mắt cố ngăn lại nó vẫn cứ trào ra. Cảm ơn em gái, dù có khó khăn vất vả thế nào em đã vẫn cứ lớn lên mạnh mẽ và xinh đẹp như thế, cảm ơn em.
Mai ngày 9/7 là sinh nhật em, chắc là ngạc nhiên lắm phải không? khi lần đầu tiên đọc những dòng chị viết lại dịu dàng như thế. Nhưng chị luôn tự hào về em dù chị chưa bao giờ để em biết điều đó, vì thế cho dù cuộc sống có mệt mỏi thế nào chị nghĩ em vẫn đủ sức vượt qua, vì chúng ta từng đi qua những khắc nghiệt còn lớn hơn thế cả ngìn lần.
Chúc sinh nhật thật vui và hạnh phúc.

