Có chút gì rất lạ trong sương sớm hôm nay, gió se sắt len qua tấm áo khoác mỏng lại làm ta phấn chấn hơn, bắt đầu một tuần làm việc mới với tất cả sự hăng say, và phát hiện ra mình luôn cười.
"Mỗi ngày ta chọn một niềm vui..." giai điệu mang theo một sự khích lệ lớn, vì thế ta chọn cho mình niềm vui, nhỏ bé thôi, như khi khoác lên mình tấm áo mới, chiếc khăn mới, là khi nhâm nhi ly cafe buổi sáng nhân viên pha cho, là khi khách hàng hài lòng, và nhất là khi cầm trên tay thành quả của một ngày cực nhọc.
Ta cũng nghe lời thì thầm của gió, có ánh mắt ai đó nhìn theo lặng lẽ..... ta thích cái vu vơ ngốc dại, cho phép mình huyễn hoặc chút xíu, đủ để tô thắm một ngày không còn ảm đạm, chỉ thế thôi....Chút bâng khuâng xao xuyến thật nhẹ, nhiều màu sắc, và đẹp mong manh như một loài hoa luôn mang đến sự thanh thản trong trái tim, loài hoa ấy đôi khi mang theo những nụ không bao giờ nở.....Giờ đây không còn có mùa đông nữa, với ta là bắt đầu của một mùa hoa Pensee, và nỗi đau chỉ còn là ý niệm.
"Mỗi ngày ta chọn một niềm vui..." giai điệu mang theo một sự khích lệ lớn, vì thế ta chọn cho mình niềm vui, nhỏ bé thôi, như khi khoác lên mình tấm áo mới, chiếc khăn mới, là khi nhâm nhi ly cafe buổi sáng nhân viên pha cho, là khi khách hàng hài lòng, và nhất là khi cầm trên tay thành quả của một ngày cực nhọc.
Ta cũng nghe lời thì thầm của gió, có ánh mắt ai đó nhìn theo lặng lẽ..... ta thích cái vu vơ ngốc dại, cho phép mình huyễn hoặc chút xíu, đủ để tô thắm một ngày không còn ảm đạm, chỉ thế thôi....Chút bâng khuâng xao xuyến thật nhẹ, nhiều màu sắc, và đẹp mong manh như một loài hoa luôn mang đến sự thanh thản trong trái tim, loài hoa ấy đôi khi mang theo những nụ không bao giờ nở.....Giờ đây không còn có mùa đông nữa, với ta là bắt đầu của một mùa hoa Pensee, và nỗi đau chỉ còn là ý niệm.

Một Ý niệm rất riêng ! đồng cảm nhé LINH...!
Trả lờiXóaVui nhiều vì sự đồng cảm. Cảm ơn Phong sương!
Xóa