Thứ Năm, 22 tháng 11, 2012
Hôm nay sáng sớm đã nhận được điện thoại của tòa án, chẳng có cảm xúc gì, thế là tôi hiểu người đó đã có sự lựa chọn cho mình, dẫu sao mừng cho anh, đáng lẽ tôi nên ích kỷ một chút nhỉ, kiểu như mong rằng người con gái đó xấu hơn tôi, tính tình không tốt bằng tôi....... Nhưng thật ngạc nhiên tận sâu trong đáy lòng tôi mong anh hạnh phúc, mong rằng người đó yêu thương anh nhiều hơn, tốt với ba mẹ chồng, bởi hai người đã lớn tuổi và không khỏe.
Anh mới gửi đơn hôm qua mà tòa đã gọi, chắc là đã có động tác tích cực cho các thủ tục hành chính, đủ biết anh vội thế nào, uh thế là tốt, ít ra cả tôi và anh cần cho mình cơ hội. Tôi không còn coi chuyện đó là nỗi đau nữa, mà đặt tên cho nó là quá khứ, tôi cũng không muốn mình phải quên đi quãng đời đó, bởi nó như máu thịt vậy, buồn hay vui thì cũng là của mình, và cho dù có là một cái kết không có hậu, nhưng ít ra tôi cũng đã yêu thật lòng, và cũng đi đến tận cùng đau khổ, tôi cũng đã hiểu được cảm giác của một người muốn tự tử là thế nào.
Anh luôn cho rằng tôi mới là người có lỗi, trước kia tôi từng âm thầm chịu đựng và trách giận anh ích kỷ, có lúc muốn nói thẳng ra một lần cho đỡ ấm ức, nhưng lại không làm được, bởi khi bạn thực sự yêu một ai đó bạn sẽ muons bảo vệ người đó ngay cả khi phần thiệt thòi thuộc về bạn, tôi yêu anh nhiều đủ để không muốn anh bị tổn thương lòng kiêu hãnh cứ để anh nghĩ về tôi như thế, chẳng sao cả, miễn là anh nhẹ nhõm sau khi đẩy hết tội sang tôi. Nhưng ngay lúc này tôi rất mong người con gái bên anh sau này khác tôi về điều đó, bởi sự hy sinh ấy sẽ làm cho anh đánh mất trách nhiệm với bạn đời, vì anh còn phải làm trụ cột gia đình nữa, anh cần có trách nhiệm hơn với gia đình của mình, cha mẹ anh là những người đã quá hy sinh vì con cái, anh đã quen dựa vào họ rồi, anh nhận được quá nhiều tình yêu nên anh thậm chí không hề biết phải yêu người khác như thế nào.
Thật đáng xấu hổ khi thừa nhận rằng mình yêu chồng và gia đình chồng, nhưng lại không phủ nhận việc khi rời khỏi tôi đã sống thoải mái hơn, không còn áp lực nữa, tôi thậm chí mập hơn, vui vẻ hơn và tự tin hơn nhiều, không còn cái cảm giác bất an sau một ngày làm việc và chuẩn bị về nhà, cũng không còn sống như hai con người khác nhau, cam chịu lặng lẽ khi ở nhà và sôi nổi hoạt bát khi ra ngoài nữa. Mặc dù tôi vẫn đau đớn khổ sở, tôi muốn anh và tôi quay lại, tôi cần anh ấy.........Tôi đã khóc trước khi đi ngủ, và cả sau khi thức dậy, triền miên như thế trong nhiều tháng liền, tôi bị trầm cảm đến độ sợ bước ra khỏi cửa và tôi từng đứng trên thành cầu Thăng long muốn nhẩy xuống để quên tất cả..............Từng cố quên anh bằng nhiều cách, có cả những cách tiêu cực và đen tối. Tôi đã sống như vậy đấy thế mà đã gần 3 năm rồi quá ngắn cho một cuộc đời, và quá dài cho một sự thay đổi. Yêu anh, hận anh, cần anh..............
Nhưng có lẽ từ mai tất cả chỉ còn là quá khứ, trong mỗi chúng tôi sự hiện diện trong đời nhau là một dấu ấn sâu đậm khó quên, không phải chỉ bởi tình yêu mà cả sự đau khổ nữa, giá như có thể nếu sau này vô tình gặp lại, tôi vẫn muốn chúng tôi có thể cười với nhau, và nói về câu chuyện này một cách bình thản và vui vẻ. Tôi luôn nghĩ anh là người tốt, nhất là sẽ vô cùng thú vị nếu làm bạn, chỉ là chúng tôi không hợp để làm vợ chồng thôi.
Cầu mong cho anh được hạnh phúc, à không! cầu mong cho cả hai ta được hạnh phúc..........
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Chị có một tấm lòng nhân từ hiếm thấy ở người khác.
Trả lờiXóaXin cảm niệm bài viết của chị vì được học thêm một bài mới. :)
Đó cũng là một cách để làm cho cuộc sống của mình an nhiên mà, cảm ơn hữu Minh.
XóaNhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóa