Em thích anh lắm cơ, thật đấy!
Đó là câu mình luôn nói khi hai đứa ở bên nhau, mình nói vì mình thấy thế, nhưng khi anh hỏi vì sao em thích anh thì mình chịu, chỉ là thấy thích anh thế thôi. Tính cách của mình có chút gàn dở, nên không phải ai cũng có thể hiểu và thông cảm được, lúc cần khóc mình lại cười, lúc đau đớn thì phá phách, lúc bị tổn thương thì không muốn ai lại gần, để che dấu những cảm xúc đó mình luôn làm người khác khó chịu, chỉ có anh là không bao giờ trách giận, cứ ở bên cạnh im lặng chờ cho mình bình tĩnh lại.
Xa nhau lâu lâu mới có dịp gặp mặt, nhưng liên lạc thường xuyên, và câu đầu tiên anh hỏi luôn là "hôm nay có gì vui?", cái anh quan tâm luôn là mình có vui không. Những dịp gặp mặt với bạn bè của anh hay bạn bè của mình, điều đễ thấy là anh rất được quý trọng, cái dáng cao lớn vẻ mặt điềm đạm ôn hòa, tâm lý và trí tuệ, hầu như ai cũng yêu quý anh cả. Nhưng ngay khi họ phát hiện ra giới tính thực sự được dấu trong cơ thể đàn ông đó, họ đều dần xa lánh, thậm chí có người còn tỏ ra ghê tởm. Những lúc như thế nếu anh khóc mình sẽ ôm anh, nếu anh cười mình sẽ nắm chạt tay anh...
Sáng nay vì có tâm trạng không tốt nên khi anh gọi điện mình đã rất vui và phát hiện ra
tại sao mình thích anh rồi. Và anh ạ! Em thích anh lắm vì anh rất ấm áp và an toàn.
Gay thì sao, em thích gay!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét