NÓI VỚI ANH
Không phải chờ bạn bè nói em mới biết mình gàn dở, ừ thì có sao đâu chỉ là cách nhìn có khác đi chút xíu, sở thích khác đi chút xíu, thế thôi mà.
Ai nói phụ nữ hút thuốc thì hư hỏng? Ai nói phụ nữ biết uống rượu thì không đàn bà? Không đâu, như hôm nay chẳng hạn, trong bar em ngồi hơn 2 tiếng đồng hồ, mà thứ thu hút sự chú ý của em không phải là tiếng nhạc chát chúa, không phải sự ồn ào và mấy thân hình đang uốn éo trên bục, mà là hình ảnh 1 người phụ nữ. Chiếc váy đỏ ôm sát, dáng ngồi tĩnh, cánh tay trái tựa vào bàn, tay phải kẹp điếu thuốc, thỉnh thoảng đưa lên miệng, chị không nhẩy, ngồi trên ghế, khuôn mặt đẹp và sang quý, thỉnh thoảng nhoemr miệng cười khi nâng ly cùng nhóm bạn, bên cạnh chị người đàn ông cao lớn thô ráp, nhưng ánh nhìn hướng về chị thật dịu dàng, thỉnh thoảng họ hôn nhau. Ôi em yêu hình ảnh ấy vô cùng, có lúc em không còn nghe thấy tiếng nhạc, không còn nhìn thấy đám người chen chúc uốn éo đến ngột ngạt, chỉ còn hình ảnh 1 người đàn bà mặc chiếc váy đỏ, khẽ khàng hút thuốc, mắt nhìn xa xăm như đang nghĩ ngợi điều gì. Lúc đó em thật sự rất muốn có anh ở đó, và hỏi anh có thấy hình ảnh đó giống cách em thấy không?
Ai nói là tình yêu thì phải có nhau? Với em thì không hẳn thế, yêu một người không yêu mình không hề đáng để buồn khổ, em yêu cái dáng lầm lũi chịu đựng, yêu cái cách anh gồng mình gánh vác công việc, em bới tìm sự chân thành cả trong những lời nói dối, em cũng thích cái hành động vụng về mỗi lần anh bối rối, nhất là những lần anh tránh ánh mắt em. Ai chẳng ích kỷ và mong muốn sở hữu, em cũng không ngoại lệ, nhưng mong muốn được thấy anh hạnh phúc còn to lớn hơn cả nghìn lần, vì thế anh phải thật hạnh phúc nhé, và khi đó đừng nhìn lại phía em, hãy quên đi những phút khiến anh xáo trộn và do dự, cũng đừng áy này gì về em, vì đó là cách em yêu anh.