Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2013

CHẢ NGỦ ĐƯỢC NGỒI LIÊN THIÊN

Nửa đêm tỉnh dậy và không ngủ lại được, nằm suy nghĩ vẩn vơ, từ chuyện này nó lại miên man sang chuyện khác, và điều nghĩ đến nhiều nhất đều xoay quanh xiền, đúng là bản chất của con buôn, không thoát được, cố lắm mà không rặn ra được chút lãng mạn nào. Người ta bảo càng lớn tuổi chúng ta càng trưởng thành hơn, chả biết cái trưởng thành ấy ngoài nói đến tuổi thọ ra còn gì khác không, mình vốn không phải đứa được cho là thông minh nên chịu ko hiểu, nhưng có thấy là mỗi giai đoạn sống lại thấy cái nhu cầu và mơ ước nó cũng khác nhau lắm ý.

Tỷ như hồi 5  tuổi chả hạn, rất thích búp bê, thấy con bé hàng xóm có ông bố đi Liên Xô về mua cho nó con lật đật to bự tròn quay xinh ơi là xinh màu xanh, không biết nằm và có tiếng nhạc rất vui tai thì thích lắm, mơ ước ghê lắm, đến nằm mơ cũng mơ mình có 1 em lật đật to hơn cả nó, màu đỏ cơ vì mình thích màu đỏ, và em ý biết nằm hẳn hoi nhé để còn nằm ôm em ý ngủ, vì ghét cái mặt lúc nào cũng vênh lên hãnh diện của nó mà mình đã tuyên bố hùng hồn với nó rằng "bố tao cũng sắp đi Liên Xô rồi nhá, bố tao sẽ mua cho tao con lật đật to gấp 10 lần của mày cơ, và biết nằm hẳn hoi", khi đó cái mặt của nó nhíu lại rất là lo lắng sợ mất bản quyền. Giời ạ! Con lật đật to gấp 10 lần thì mình ôm thế quái nào được cơ chứ, mà chứng tỏ mình biết bốc phét từ hồi bé tí

Đến khi 10 tuổi bắt đầu mê truyện, ngày sinh nhật  quà toàn là sách, còn chuyện học thì dốt đến hoảng hốt, hồi đó ăn đòn như cơm bữa vì học dốt, vẫn còn nhớ như in là cứ sau mỗi lần thi học kỳ hoặc thi lên lớp là y như rằng tối đó nát mông, cô giáo gần nhà nên mang hẳn bài kiểm tra về đưa cho mẹ để làm lại, tối đó bên bàn học mẹ đứng tay lăm lăm cái thước kẻ, hix! Giờ nghĩ lại vẫn sợ, ấy nhưng mà khi mẹ hỏi cô vẫn khen ở trên lớp ngoan, nghĩa là ngồi tay khoanh trên bàn mắt nhìn lên bảng, cơ mà mỗi tội đầu thì để trên ngọn cây nhãn ngoài cửa sổ. Nghĩ lại con cảm ơn mẹ lắm mẹ iu ạ, vì không có mẹ chắc con sẽ đúp không biết bao nhiêu lần, hị hị

Năm 15 tuổi, người nhìn như cái tăm, luôn được ngồi bàn đầu và xếp hàng thì được ưu tiên đứng đầu hàng, chuyện học thì vẫn cứ làng nhàng như thế, còn chuyện thích đọc thì tăng với cấp độ chóng mặt hơn, trong giờ học quyển truyện luôn mở dưới ngăn bàn, về nhà nó cũng luôn kè kè bên cạnh, bất kể là lúc trong bếp nấu cơm, lúc đi ngủ, lúc đi nhà vệ sinh, ngay cả bị sai đi lấy củi thì cũng vơ đại 1 bó rồi chui vào bụi tre ngồi đọc. Tất nhiên hệ lụy không tránh khỏi là đầu óc lúc nào cũng mơ màng chuyện  trên trời dưới đất, và cũng tất nhiên chuyện học là thứ yếu, mông vẫn cứ sưng sau mỗi học kỳ.

 Và mẹ iu ạ, mẹ chắc rất đau lòng về chuyện con học dốt đến thê thảm, và con mơ mộng hão huyền ngay từ khi còn nhỏ thế nhưng mẹ không hề cấm con đọc, vì điều đó con luôn thấy cảm ơn mẹ nhất ý. Thói quen thích đọc đã xây lên trong tâm hồn con những điều tươi đẹp về cuộc sống, để ngay cả lúc con yếu đuối và sắp gục ngã con lại nhờ nó mà gượng dậy được.

Kể típ! Lúc 20 tuổi có phổng phao được tý gọi là,nhưng móc hàm lên cũng chỉ dc có 37 ký lô, chuyện học vưỡn thế, chuyện đọc khác đi chút là đã chuyển sang kho sách của mẹ, cơ mà bắt đầu bít iu, hị hị. Mối tình đầu trong vắt như pha lê, mỗi tội 2 đứa  quá khác nhau, nhà hắn giàu nổi tiếng, mà nhà mình thì nghèo, hắn béo tròn híp cả mắt, còm mình thì bé như cái kẹo, hắn học giỏi có tiếng coàn mình thì học dốt, thế nó mới trái ngang....

Thui chả làm nhảm nữa, lại đói òi.

Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

LẢM NHẢM!

Chia tay có buồn không? Buồn chứ, mọi cuộc chia tay đều có chút ngậm ngùi, ấy vậy mà em "chia tay" thì lại có tâm trạng vui, có cái gì đó như vừa được tháo gỡ, như ngộ ra điều gì.

Chắc từ mai sẽ thôi nhớ nhung vô cớ, thôi cười một mình, cũng sẽ không có cái giảm giác tức thở khi lo sợ, ghen tuông. Một chuyện tình  ngắn nhưng đầy hương vị và thanh khiết, nhưng cũng đủ để làm khổ trái tim đa cảm. Gọi là tình yêu thì thì hơi nghiêm trọng hóa, nhưng nặn được ra thơ thì kinh rồi, sau tuổi 17 thì chưa bao giờ làm thơ cả, kể cả là con cóc, hiiii
Nói là chia tay, nhưng thực ra em tự chia tay với chính mình, sẽ nhớ cảm giác ấy lắm lắm, những rung cảm nhẹ nhàng mà sâu lắng, em ngốc nhỉ? Tự huyễn hoặc rồi ôm nó vào lòng, tự ngộ nhận rồi mơ mộng, tự giận dỗi rồi làm lành...... Từ ngày mai em hứa là sẽ khác, sống vui hơn, em biết là em ngốc, nhưng ngốc cũng có mức độ thôi chứ, ví dụ như em cũng biết là em cũng gây được chút cảm xúc nhất định từ phía ấy. Nhưng thế thôi nhỉ, vừa đủ cho sự quan tâm chân thành, bởi biết đâu chừng sẽ chẳng còn vui thế khi cả hai ta đều buông mình. Em sẽ không quay đi, mà vẫn sẽ nhìn về phía ấy, nhưng bằng ánh mắt khác, thân thiện hơn. 

Biết tại sao hôm nay em vui hơn không? Vì em nhận ra mình ngốc nghếch và nhỏ bé, nhưng lại được quan tâm và lo lắng, tự nhiên muốn được làm trẻ con....

Đêm nay em mang cả mùa thu vào phòng.

Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

Đêm nghiêng nghiêng
Vầng trăng nghiêng
Em nghiêng

Đêm lạnh 
Căn phòng lạnh
Em lạnh

Dịu dàng cơn gió
Dịu dàng hương hoa sữa
Dịu dàng em nhớ anh

Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013

Có lẽ nào đã mất
Có lẽ nào xa xôi
Có lẽ nào... quên rồi
Có lẽ nào đã hết

Này đây em mắt biếc
Này đây còn bờ môi
Này đây tóc mây mềm
Này đây ... vòng tay trống

Hình như là xa quá
Hình như là ...thế thôi
Hình như là ...quên rồi
Hình như là ...em khóc

Hình như là thu sang
Giận em nên hạ vàng
Kéo heo may qua cửa
Để lòng buồn mênh mang

Kỷ niệm đã đi xa
Nỗi đau thêm gần lại
Em vẫn còn ngốc dại
Ngồi đan khăn cỏ may


Thứ Ba, 17 tháng 9, 2013

Em thích anh lắm cơ, thật đấy!

Em thích anh lắm cơ, thật đấy!

Đó là câu mình luôn nói khi hai đứa ở bên nhau, mình nói vì mình thấy thế, nhưng khi anh hỏi vì sao em thích anh thì mình chịu, chỉ là thấy thích anh thế thôi. Tính cách của mình có chút gàn dở, nên không phải ai cũng có thể hiểu và thông cảm được, lúc cần khóc mình lại cười, lúc đau đớn thì phá phách, lúc bị tổn thương thì không muốn ai lại gần, để che dấu những cảm xúc đó mình luôn làm người khác khó chịu, chỉ có anh là không bao giờ trách giận, cứ ở bên cạnh im lặng chờ cho mình bình tĩnh lại.

Xa nhau lâu lâu mới có dịp gặp mặt, nhưng liên lạc thường xuyên, và câu đầu tiên anh hỏi luôn là "hôm nay có gì vui?", cái anh quan tâm luôn là mình có vui không. Những dịp gặp mặt với bạn bè của anh hay bạn bè của mình, điều đễ thấy là anh rất được quý trọng, cái dáng cao lớn vẻ mặt điềm đạm ôn hòa, tâm lý và trí tuệ, hầu như ai cũng yêu quý anh cả. Nhưng ngay khi họ phát hiện ra giới tính thực sự được dấu trong cơ thể đàn ông đó, họ đều dần xa lánh, thậm chí có người còn tỏ ra ghê tởm. Những lúc như thế nếu anh khóc mình sẽ ôm anh, nếu anh cười mình sẽ nắm chạt tay anh...

Sáng nay vì có tâm trạng không tốt nên khi anh gọi điện mình đã rất vui và phát hiện ra
tại sao mình thích anh rồi. Và anh ạ! Em thích anh lắm vì anh rất ấm áp và an toàn.

Gay thì sao, em thích gay!

Chủ Nhật, 15 tháng 9, 2013

NÓI VỚI ANH


Không phải chờ bạn bè nói em mới biết mình gàn dở, ừ thì có sao đâu chỉ là cách nhìn có khác đi chút xíu, sở thích khác đi chút xíu, thế thôi mà.

Ai nói phụ nữ hút thuốc thì hư hỏng? Ai nói phụ nữ biết uống rượu thì không đàn bà? Không đâu, như hôm nay chẳng hạn, trong bar em ngồi hơn 2 tiếng đồng hồ, mà thứ thu hút sự chú ý của em không phải là tiếng nhạc chát chúa, không phải sự ồn ào và mấy thân hình đang uốn éo trên bục, mà là hình ảnh 1 người phụ nữ. Chiếc váy đỏ ôm sát, dáng ngồi tĩnh, cánh tay trái tựa vào bàn, tay phải kẹp điếu thuốc, thỉnh thoảng đưa lên miệng, chị không nhẩy, ngồi trên ghế, khuôn mặt đẹp và sang quý, thỉnh thoảng nhoemr miệng cười khi nâng ly cùng nhóm bạn, bên cạnh chị người đàn ông cao lớn thô ráp, nhưng ánh nhìn hướng về chị thật dịu dàng, thỉnh thoảng họ hôn nhau. Ôi em yêu hình ảnh ấy vô cùng, có lúc em không còn nghe thấy tiếng nhạc, không còn nhìn thấy đám người chen chúc uốn éo đến ngột ngạt, chỉ còn hình ảnh 1 người đàn bà mặc chiếc váy đỏ, khẽ khàng hút thuốc, mắt nhìn xa xăm như đang nghĩ ngợi điều gì. Lúc đó em thật sự rất muốn có anh ở đó, và hỏi anh có thấy hình ảnh đó giống cách em thấy không? 

Ai nói là tình yêu thì phải có nhau? Với em thì không hẳn thế, yêu một người không yêu mình không hề đáng để buồn khổ, em yêu cái dáng lầm lũi chịu đựng, yêu cái cách anh gồng mình gánh vác công việc, em bới tìm sự chân thành cả trong những lời nói dối, em cũng thích cái hành động vụng về mỗi lần anh bối rối, nhất là những lần anh tránh ánh mắt em. Ai chẳng ích kỷ và mong muốn sở hữu, em cũng không ngoại lệ, nhưng mong muốn được thấy anh hạnh phúc còn to lớn hơn cả nghìn lần, vì thế anh phải thật hạnh phúc nhé, và khi đó đừng nhìn lại phía em, hãy quên đi những phút khiến anh xáo trộn và do dự, cũng đừng áy này gì về em, vì đó là cách em yêu anh.