Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2013

CHẢ NGỦ ĐƯỢC NGỒI LIÊN THIÊN

Nửa đêm tỉnh dậy và không ngủ lại được, nằm suy nghĩ vẩn vơ, từ chuyện này nó lại miên man sang chuyện khác, và điều nghĩ đến nhiều nhất đều xoay quanh xiền, đúng là bản chất của con buôn, không thoát được, cố lắm mà không rặn ra được chút lãng mạn nào. Người ta bảo càng lớn tuổi chúng ta càng trưởng thành hơn, chả biết cái trưởng thành ấy ngoài nói đến tuổi thọ ra còn gì khác không, mình vốn không phải đứa được cho là thông minh nên chịu ko hiểu, nhưng có thấy là mỗi giai đoạn sống lại thấy cái nhu cầu và mơ ước nó cũng khác nhau lắm ý.

Tỷ như hồi 5  tuổi chả hạn, rất thích búp bê, thấy con bé hàng xóm có ông bố đi Liên Xô về mua cho nó con lật đật to bự tròn quay xinh ơi là xinh màu xanh, không biết nằm và có tiếng nhạc rất vui tai thì thích lắm, mơ ước ghê lắm, đến nằm mơ cũng mơ mình có 1 em lật đật to hơn cả nó, màu đỏ cơ vì mình thích màu đỏ, và em ý biết nằm hẳn hoi nhé để còn nằm ôm em ý ngủ, vì ghét cái mặt lúc nào cũng vênh lên hãnh diện của nó mà mình đã tuyên bố hùng hồn với nó rằng "bố tao cũng sắp đi Liên Xô rồi nhá, bố tao sẽ mua cho tao con lật đật to gấp 10 lần của mày cơ, và biết nằm hẳn hoi", khi đó cái mặt của nó nhíu lại rất là lo lắng sợ mất bản quyền. Giời ạ! Con lật đật to gấp 10 lần thì mình ôm thế quái nào được cơ chứ, mà chứng tỏ mình biết bốc phét từ hồi bé tí

Đến khi 10 tuổi bắt đầu mê truyện, ngày sinh nhật  quà toàn là sách, còn chuyện học thì dốt đến hoảng hốt, hồi đó ăn đòn như cơm bữa vì học dốt, vẫn còn nhớ như in là cứ sau mỗi lần thi học kỳ hoặc thi lên lớp là y như rằng tối đó nát mông, cô giáo gần nhà nên mang hẳn bài kiểm tra về đưa cho mẹ để làm lại, tối đó bên bàn học mẹ đứng tay lăm lăm cái thước kẻ, hix! Giờ nghĩ lại vẫn sợ, ấy nhưng mà khi mẹ hỏi cô vẫn khen ở trên lớp ngoan, nghĩa là ngồi tay khoanh trên bàn mắt nhìn lên bảng, cơ mà mỗi tội đầu thì để trên ngọn cây nhãn ngoài cửa sổ. Nghĩ lại con cảm ơn mẹ lắm mẹ iu ạ, vì không có mẹ chắc con sẽ đúp không biết bao nhiêu lần, hị hị

Năm 15 tuổi, người nhìn như cái tăm, luôn được ngồi bàn đầu và xếp hàng thì được ưu tiên đứng đầu hàng, chuyện học thì vẫn cứ làng nhàng như thế, còn chuyện thích đọc thì tăng với cấp độ chóng mặt hơn, trong giờ học quyển truyện luôn mở dưới ngăn bàn, về nhà nó cũng luôn kè kè bên cạnh, bất kể là lúc trong bếp nấu cơm, lúc đi ngủ, lúc đi nhà vệ sinh, ngay cả bị sai đi lấy củi thì cũng vơ đại 1 bó rồi chui vào bụi tre ngồi đọc. Tất nhiên hệ lụy không tránh khỏi là đầu óc lúc nào cũng mơ màng chuyện  trên trời dưới đất, và cũng tất nhiên chuyện học là thứ yếu, mông vẫn cứ sưng sau mỗi học kỳ.

 Và mẹ iu ạ, mẹ chắc rất đau lòng về chuyện con học dốt đến thê thảm, và con mơ mộng hão huyền ngay từ khi còn nhỏ thế nhưng mẹ không hề cấm con đọc, vì điều đó con luôn thấy cảm ơn mẹ nhất ý. Thói quen thích đọc đã xây lên trong tâm hồn con những điều tươi đẹp về cuộc sống, để ngay cả lúc con yếu đuối và sắp gục ngã con lại nhờ nó mà gượng dậy được.

Kể típ! Lúc 20 tuổi có phổng phao được tý gọi là,nhưng móc hàm lên cũng chỉ dc có 37 ký lô, chuyện học vưỡn thế, chuyện đọc khác đi chút là đã chuyển sang kho sách của mẹ, cơ mà bắt đầu bít iu, hị hị. Mối tình đầu trong vắt như pha lê, mỗi tội 2 đứa  quá khác nhau, nhà hắn giàu nổi tiếng, mà nhà mình thì nghèo, hắn béo tròn híp cả mắt, còm mình thì bé như cái kẹo, hắn học giỏi có tiếng coàn mình thì học dốt, thế nó mới trái ngang....

Thui chả làm nhảm nữa, lại đói òi.