LẢM NHẢM!
Chia tay có buồn không? Buồn chứ, mọi cuộc chia tay đều có chút ngậm ngùi, ấy vậy mà em "chia tay" thì lại có tâm trạng vui, có cái gì đó như vừa được tháo gỡ, như ngộ ra điều gì.
Chắc từ mai sẽ thôi nhớ nhung vô cớ, thôi cười một mình, cũng sẽ không có cái giảm giác tức thở khi lo sợ, ghen tuông. Một chuyện tình ngắn nhưng đầy hương vị và thanh khiết, nhưng cũng đủ để làm khổ trái tim đa cảm. Gọi là tình yêu thì thì hơi nghiêm trọng hóa, nhưng nặn được ra thơ thì kinh rồi, sau tuổi 17 thì chưa bao giờ làm thơ cả, kể cả là con cóc, hiiii
Nói là chia tay, nhưng thực ra em tự chia tay với chính mình, sẽ nhớ cảm giác ấy lắm lắm, những rung cảm nhẹ nhàng mà sâu lắng, em ngốc nhỉ? Tự huyễn hoặc rồi ôm nó vào lòng, tự ngộ nhận rồi mơ mộng, tự giận dỗi rồi làm lành...... Từ ngày mai em hứa là sẽ khác, sống vui hơn, em biết là em ngốc, nhưng ngốc cũng có mức độ thôi chứ, ví dụ như em cũng biết là em cũng gây được chút cảm xúc nhất định từ phía ấy. Nhưng thế thôi nhỉ, vừa đủ cho sự quan tâm chân thành, bởi biết đâu chừng sẽ chẳng còn vui thế khi cả hai ta đều buông mình. Em sẽ không quay đi, mà vẫn sẽ nhìn về phía ấy, nhưng bằng ánh mắt khác, thân thiện hơn.
Biết tại sao hôm nay em vui hơn không? Vì em nhận ra mình ngốc nghếch và nhỏ bé, nhưng lại được quan tâm và lo lắng, tự nhiên muốn được làm trẻ con....
Đêm nay em mang cả mùa thu vào phòng.